[KPTVT] Chương 10-1

Edit: Sia (Chương cuối Sia xin edit và beta luôn, xin lỗi các bạn vì đã kéo dài thời gian như vậy >.<

@Minty: Sia đã gửi email cho Minty nhưng không thấy nàng hồi âm >.< Có gì nàng nhớ hồi âm cho Sia biết nha.) 

Một màn khôi hài như vậy cũng kết thúc, đối mặt với ánh mắt trêu chọc của Dương Khải, Lăng Hi Tình xấu hổ không thôi, cảm thấy chính mình nực cười như một tên hề.

Nghĩ đi nghĩ lại, đương nhiên Chu Vũ Hàn sai nhiều nhất, nàng cùng Lôi Hân Hán nháo loạn, nàng cuối cùng cũng không thể vẫn ngủ ở khách sạn, đến nhà hắn cũng coi như vừa vặn mà thôi.

Nghĩ tới Lôi Hân Hán, nàng liền không kìm được thở dài, từ lần trước ở quán cà phê cãi vã qua đi, nàng đã ba ngày không trở lại Lôi gia . Lôi Hạo Dương gọi điện thoại trước ba bữa cơm và thêm lúc ăn điểm tâm, ăn khuya mỗi ngày, nàng không dám nói cho con chuyện nàng cùng lão ba của con mới gây ầm ỹ lớn, cũng lo lắng một khi cùng Lôi Hân Hán lại quyết liệt, nàng chỉ sợ sẽ một lần nữa mất đi cơ hội ở chung cùng con.

Đáy lòng đầy mâu thuẫn nhưng tiếc thay lại tìm không thấy cách giải quyết.

Lời nói vô tình của Lôi Hân Hán kia, từng câu từng chữ như búa nện vào lòng của nàng.

Hóa ra từ đầu tới đuôi đều là nàng tự mình đa tình, chỉ theo nhận định của riêng mình cho rằng hai người lần nữa gặp lại mến nhau, là vì trong lúc đó cả hai đều tình cũ khó quên, nhen nhóm lửa tình.

A! Nàng không khỏi cười khổ, sai lầm rồi! Hoàn toàn sai lầm rồi!

Kỳ thật cho tới nay người nhớ mãi không quên đoạn tình cảm này có nàng mà thôi.

Nếu không làm sao có thể suốt tám năm cũng không quen bạn trai, cho dù đối mặt người khác theo đuổi, cũng sẽ tìm ra đủ loại lý do từ chối đối phương.

Nàng đột nhiên cảm thấy chính mình ngu ngốc, khi đau khổ mong chờ hắn yêu mến mình, thật sự là mất mặt về nhà, chỉ sợ tên hỗn đản Lôi Hân Hán còn có thể đang âm thầm cười nhạo chính mình si ngốc chân thật quá đi.

Nhưng mà chính mình có chút quần áo, đồ đạc còn để ở Lôi gia nên tất nhiên vẫn trở về một chuyến.

Thời điểm lại bước vào ngôi nhà lớn này là cuối tuần ba ngày sau. Trong phòng khách, Lôi Hân Hán đang cùng quản gia thảo luận, nhìn thấy nàng trở về, sắc mặt có chút mất tự nhiên, hai người bốn mắt nhìn nhau, trong nhất thời xấu hổ không có lời nào để nói.

Quản gia thức thời lui ra, Lăng Hi Tình dừng bước, ánh mắt có chút sợ hãi, “Em…… Em đã tìm được nhà ở, em trở về chuyển đồ của em đi.”

Mặc dù cách xa con trai sẽ làm tâm tình nàng khổ sở, nhưng mà Lôi Hân Hán nói tuyệt tình như vậy, nàng còn có thể diện gì để tiếp tục ở nơi này?

Sắc mặt Lôi Hân Hán cứng đờ, dường như không dự đoán được nàng sẽ đưa ra quyết định như vậy.

“Như vậy ba ngày qua, em đều ở tại nhà hắn ta?” Hắn tận lực làm cho thanh âm của mình bình thản, lại không ngăn được đau đớn trong ngực kia giày xéo.

Nàng hiểu hắn ám chỉ ai, chính là thản nhiên gật đầu. “Em đi vào phòng thu thập hành lý.”

Hắn hừ lạnh một tiếng, “Lôi gia đối với em mà nói là khách sạn sao? Lại còn là khách sạn miễn phí.”

Nàng nghe vậy khuôn mặt nhỏ nhắn lạnh hẳn, cũng không muốn nhiều lời cùng hắn. Lúc trước là hắn muốn nàng chuyển vào, hắn nghĩ nàng thích thú lắm à!

Nàng đi đến cầu thang, nhưng giữa đường bị hắn ngăn lại.

“Em nghĩ em không có tư cách ở lại chỗ này.” Nàng chẳng muốn ngẩng đầu nhìn hắn…… Được rồi, nàng thừa nhận nàng sợ hãi gần gũi đối mặt với hắn như thế, mà lực ảnh hưởng của hắn tới chính nàng rất lớn, khó thể phủ nhận điều đó.

“Không có tư cách?” Hắn cười lạnh lặp lại lời của nàng, lạnh như băng, khuôn mặt anh tuấn bỗng dưng bịt kín một tầng sương lạnh, “Nói như vậy, em còn có tư cách đến ở nhà Chu Vũ Hàn?”

“Anh không nên nói khó nghe như vậy?” Nàng nhịn không được quát trả, “Từ nhỏ đến bây giờ, anh có chân chính tôn trọng em một lần nào hay không? Được, cho dù Vũ Hàn là tình nhân cũ của em, như vậy Cố Mị Oánh thì sao? Cô ta được tính là người gì của anh nào? Chúng ta đã ly hôn, anh có thể ở bên ngoài tìm phụ nữ khác, em vì sao không thể tìm người đàn ông khác?”

Nàng tức giận đến nói không rõ ràng, “Hay là anh thực tình nghĩ rằng em sống thì vẫn phải thủ thân như ngọc cho anh đến khi tám năm sau gặp lại?”

Sắc mặt Lôi Hân Hán càng khó coi, “Xem ra sự tồn tại của anh có lẽ gây trở ngại đến em, em muốn rời đi, cứ tự nhiên muốn làm gì cũng được!”

Nói xong, hắn xoay người rời đi, xem ra chắc hẳn đi về hướng phòng làm việc.

Lăng Hi Tình bị đứng hóa đá tại chỗ, xấu hổ tới cực điểm, nước mắt ủy khuất cũng rơi xuống.

Nàng gian nan đi hướng tới căn phòng hai người từng cùng ở rất nhiều đêm, mở tủ quần áo một cách máy móc, thu thập hành lý……

Cho dù đã muốn chuẩn bị tốt tâm lý phải rời khỏi hắn, nhưng vẫn đau xót muốn chết. Đây không phải kết quả nàng muốn, rời đi hắn…… Cho tới bây giờ cũng không phải là kết quả nàng chân chính muốn. Nàng chính là tưởng tùy hứng ở trước mặt hắn, muốn hắn tôn trọng, làm cho hắn hiểu được như thế nào xem nàng trở thành một nữ nhân, mà không phải vật cưng.

“Cô giáo, cô thật sự phải rời khỏi đây sao?”

Tiếng nói trẻ con non nớt từ phía sau truyền đến, Lăng Hi Tình không dám quay đầu, cố gắng bình phục cảm xúc, lau đi nước mắt còn đọng trên mặt.

Nàng dùng hết sức lực toàn thân bày ra một khuôn mặt tươi cười, xoay người, ôm lấy Lôi Hạo Dương, “Nhà của cô ở đã sửa sang trang hoàng tốt lắm, cho nên…… Cho nên cô sẽ quay về nhà, Tiểu Hạo phải hứa với cô rằng về sau ngoan ngoãn nghe lời ba……”

“Nói như vậy, ba cùng cô giáo trong lúc đó…… Thật sự không thích hợp ư?” Tiểu tử kia ở trong vòng tay của nàng ngẩng khuôn mặt nhỏ nhắn, “Hay là ba làm chuyện gì khiến cho cô giáo không vui, cho nên cô mới tức giận muốn rời đi?”

Lăng Hi Tình không muốn để cho con biết mâu thuẫn giữa người lớn với nhau, nàng nhẹ nhàng vuốt tóc con, “Không liên quan đến ba của con, là vấn đề của chính cô, từ đầu tới đuôi, cô cũng không phải là một……”

Nàng rất muốn chính mồm giải thích cho con, nói với con rằng mình không phải một người mẹ tốt, nhưng lời nói đến miệng đột nhiên dừng lại, “Cô…… Cô bỗng nhiên cảm thấy thiếu Tiểu Hạo rất nhiều, thực ra Tiểu Hạo được ba giáo dục rất khá……”

“Thực đáng tiếc, cô sẽ rời đi, sau này buổi sáng cũng không thể lại làm nũng trong lòng cô giáo, cũng không được ăn bữa tối cô nấu, thích nhất mặc quần áo cô giáo giặt cho con, thơm ngào ngạt , còn có mùi hoa lài tự nhiên……”

Lôi Hạo Dương ôm lấy cổ nàng, thanh âm mềm rầu rĩ, “Cô giáo có nhớ rõ chúng ta trước kia đồng ý rằng khi không có ai, con muốn kêu cô là mẹ a, đây là bí mật của riêng hai chúng ta, ngay cả lão ba cũng không được biết.”

Lăng Hi Tình bị lời nói nhỏ nhẹ của con nói một tiếng mẹ, mà cả người run lên.

“Cho nên mẹ……” Tiểu quỷ gọi mẹ ngọt ngào, tươi cười trên mặt cũng là cực kỳ chân thành, “Trước khi rời đi, con muốn đưa lễ vật tặng cô giáo nha.”

Nói xong, con rời khỏi vòng tay của nàng, lôi kéo nàng ra khỏi phòng ngủ.

Lăng Hi Tình không hiểu sao lại bị lôi kéo đi.

Mà đến khi nàng bị Lôi Hạo Dương kéo đến cửa phòng ngủ quen thuộc trước kia, đáy lòng chợt nhảy dựng.

4 responses to “[KPTVT] Chương 10-1

  1. Thằng nhóc tính làm gì đây?

Đôi lời nhắn gửi ^___^

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s