[KPTVT] Chương 5-3

Edit: Minty

Beta: Sia

Lôi Hân Hán thống khổ nhớ lại chuyện cũ. Dù cho qua bao nhiêu năm, hắn vẫn không thể quên đi từng lời của cuộc cãi vã ngày hôm đó. Cuối cùng thì sao chứ, hắn đã thua, hắn nghĩ có thể dùng con mà giữ nàng cả đời ở bên cạnh hắn.

Nhưng nàng vẫn một bước tiếp một bước rời ra cuộc đời hắn, đem theo trái tim của hắn.

Nàng không nhận phí trợ cấp sau khi ly hôn, một mình rời khỏi Lôi gia, không mang theo thứ gì.

Hắn giận nàng, cũng hận nàng tại sao bao năm nay cũng không một lần quay về, để cha con hắn đau khổ thương tâm chờ đợi.

Khi con đến tuổi đi nhà trẻ, được bảo mẫu dẫn đi học, con lại không chịu đi, cũng không chịu ăn cơm. Hắn hung hăng la con vài câu thì con lại òa khóc lên nói muốn trốn nhà, đòi đi tìm mẹ, đòi gặp mẹ, hắn nghe nhắc đến nàng lại tức giận, ra tay đánh vào mông con, nói: “Con không có mẹ. Mẹ con không cần con! Con không có mẹ….”

Con khóc một hồi đến mệt ngủ thiếp đi. Hắn ngồi bên giường nhìn con say ngủ, hàng lông mi vẫn ươn ướt, xoa nhẹ đầu con, xót xa nói: “Thật ra mẹ con là vì không cần ba nên mới không ở bên con…. Xin lỗi, ba xin lỗi…”

Con trai từ hôm đó không bao giờ nhắc đến mẹ nữa. Hai cha con đều cố gắng giả vờ trong cuộc sống này không tồn tại nàng.

Hắn không phải chưa từng nghĩ muốn gặp nàng, hay nhờ người điều tra tìm nàng về. Nhưng nếu tìm gặp được nàng thì sao chứ, mọi thứ có thay đổi gì không? Nếu nàng vẫn kiên quyết rời đi như trước thì hy vọng của cha con họ sẽ chuyển thành tổn thương, thất vọng.

Bao năm nay hắn vẫn cố tình ở lại biệt thự này chờ đợi, chỉ cần nàng muốn là có thể quay về.

Hắn nhìn lại lòng bàn tay bị mảnh thủy tinh bể cứa vào, chảy máu một hồi rồi cũng đông lại. Hắn đứng dậy, đi vào phòng tắm rửa vết thương, rồi định kêu người hầu vào phòng thu dọn mảnh vỡ. Không ngờ đi ngang qua phòng con nghe thấy con đang nói chuyện điện thoại. Hắn vốn cũng không để ý nhưng nghe nhắc đến tên một người khiến hắn đột nhiên dừng bước.

“Ta đã nói, ai đối đầu với ta thì kết cục sẽ thảm bại. Còn nghĩ người phụ nữ họ Lăng đó có bao nhiêu thông minh, kết quả còn không bị ta xoay như chong chóng, lừa một cú ngoạn mục sao. Người đàn bà đó chắc chằn giờ đang ngồi co ro một góc mà sợ hãi, bị chuột gián hù dọa đến chết rồi…”

Lôi Hạo Dương gọi điện thoại nói chuyện với bạn học, đang kể hết trò đùa dai của mình ra, chợt thấy một bóng đen xuất hiện trước mặt.

“Ba?” Hắn hết hồn hét lên, “Sao ba lại đột nhiên xuất hiện a?”

Lôi Hân Hán túm lấy cổ áo con, hỏi: “Nói! Con đã làm gì cô giáo Lăng?”

Lôi Hạo Dương bị hành động này của cha làm run sợ, “Ba, ba… ba làm sao vậy?”

“Con có nói không?” Hắn giận dữ quát to khiến màng nhĩ của con xém chút bị thủng.

Lôi Hạo Dương hoảng sợ, kinh hồn, theo bản năng không dám giấu liền kể hết mọi chuyện cho cha nghe.

Lôi Hân Hán sau khi nghe xong thì tức giận đùng đùng, từ trên cao nhìn xuống, “Lôi Hạo Dương, ba nói cho con biết, nếu cô ấy gặp chuyện gì không hay thì con coi chừng đó!”

Tiếp theo hắn nhanh chóng phóng xe đến khách sạn, lấy chùm chìa khóa từ tay quản lý, nhanh chóng chạy đến đá văng cửa phòng chứa rác. Cửa vừa mở thì xộc vào mũi hắn là mùi tanh tưởi. Hắn tìm được công tắc bật đèn, nhìn quanh thấy nhiều côn trùng sâu bọ, mà Lăng Hi Tình chật vật nằm trên sàn nhà lạnh lẽo giữa phòng.

Hắn vội bước tới, một tay ôm lấy thân hình mềm nhũn của nàng vào lòng. Tình cảnh này khiến hắn nhớ lại giây phút tìm thấy nàng trong phòng vệ sinh nữ trước đây. Nhiều năm sau, nỗi lo lắng của hắn dành cho nàng chỉ có tăng, không có giảm.

Thương con, xót con hơn 8 năm qua mà hắn lần đầu tiên quát mắng, đánh con chỉ vì nàng. Nàng là người duy nhất có thể khiến hắn đánh mất tự chủ, nàng luôn có sức ảnh hưởng lớn nhất với hắn.

“Hân…… Hân Hán……” Thân hình gầy yếu trong lòng hơi cử động, chỉ nghe thấy nàng mấp máy môi khẽ gọi tên hắn.

Làm sao có thể là hắn? Có phải nàng đang mơ không?

“Đừng nói gì! Không cần cố gắng nói, tôi sẽ lập tức đưa em đến bệnh viện.”

Nhìn thấy nàng yếu ớt không có tí sực lực nào, hắn chợt thấy vừa tức vừa giận, lại vô cùng đau lòng.

Hắn vẫn luôn không ngừng nhắc nhở bản thân là nàng tự làm tự chịu, năm đó rời xa hắn, từ bỏ con, giờ đây gặp lại bị con “chỉnh”, cái này gọi là báo ứng. Vốn không cần phải lo lắng cho nàng như vậy, nhưng hắn thực sự rất sợ hãi, nhìn nàng yếu ớt không chút sức sống nào mà tim hắn quặn đau.

Hắn bế nàng nhanh chóng rời khỏi khách sạn, đến thẳng bệnh viện.

Lăng Hi Tình nằm trong lòng hắn, cảm nhận được độ ấm của cơ thể hắn, lắng nghe tiếng tim đập dồn dập của hắn… mơ màng nhớ lại 8 năm trước, hắn cũng như vậy cứu nàng từ phòng vệ sinh. Nhất định đây là giấc mơ, nếu không sao hắn có thể vội vã bế nàng chạy, còn không ngừng ở bên tai nàng lẩm bẩm: “Không được có chuyện gì, không được rời xa tôi”. Nếu là đời thực thì sao hắn có thể nói với nàng những lời này.

Trong im lặng, nước mắt khẽ khàng chảy xuống, ý thức ngày càng mơ hồ, nàng chỉ còn cảm thấy có vòng tay ấm áp của hắn – thứ mà nhiều năm trước nàng đã mất đi. Một lần thôi, chỉ một lần nữa thôi, hãy để nàng được hắn ôm trong lòng như vậy là tốt rồi…..

4 responses to “[KPTVT] Chương 5-3

  1. Cám ơn nàng

  2. Truyen moi luc mot hay. Khong biet LHH co the bo tu ai va LHT giai quyet the nao de moi nguoi cung xum hop. Rat mong nhung chap moi cua ban. Thanks.

Đôi lời nhắn gửi ^___^

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s