[KPTVT] Chương 4-1

Edit: Minty

Beta: Sia _ Xin lỗi các bạn, dạo này Sia quá bận nên h mới post truyện >.< Mong các bạn đừng trách cứ nặng lời nha +.+

Lăng Hi Tình sốt cao cả đêm, bệnh tình không có vẻ thuyên giảm. Lôi Đình Quân trước đó mấy ngày đã đi công tác nước ngoài, Hân Hán không muốn cha lo lắng, ảnh hưởng việc làm ăn nên khi cha gọi về hỏi thăm hắn không báo việc nàng đang bệnh nặng. Hắn đưa nàng đến bệnh viện, bác sĩ khám một hồi kết luận nàng sốt cao do bị viêm họng, chịu lạnh trong thời gian dài, còn nói cho hắn biết một tin quan trọng khiến hắn sợ hãi –

Nàng bẩm sinh mắc bệnh tim, không thể chịu cú sốc quá lớn, nếu không bệnh một khi tái phát sẽ nguy hiểm tính mạng.

Hắn không thể tin được, từ nhỏ hắn cùng nàng lớn lên, thế nào lại không hay chuyện tim nàng vốn có vấn đề?

Tuy bác sĩ vẫn lựa lời khuyên bảo hắn đừng quá lo lắng, thật ra chỉ cần chăm sóc cẩn thận thì bình thường nàng cũng không có chuyện gì đáng lo ngại, nhưng Lôi Hân Hán vẫn yêu cầu bác sĩ làm một đợt kiểm tra tổng quát.

Sau khi xuất viện, suốt hai ngày hai đêm hắn ở bên cạnh săn sóc nàng, một tấc cũng không rời.

Khuôn mặt của nàng vì sốt cao mà đỏ bừng, đôi môi khô nứt, mang vẻ mỏng manh yếu ớt. Lôi Hân Hán vĩnh viễn không quên được tâm trạng của mình đêm nàng mất tích. Hắn tới 10 giờ tối vẫn chưa thấy cô bé này về nhà, hắn lo lắng như kiến bò trên chảo nóng. Nghĩ rằng nàng đi với bạn học, vui chơi đến nỗi quên giờ về, hắn tức giận đi đi lại lại trong phòng khách, âm thầm thề chờ nàng về nhất định sẽ “giáo huấn thật tốt” một phen, có thể sẽ đánh vào mông nàng cho nàng chừa cái tật không nghe lời hắn.

Nhưng đến nửa đêm vẫn chưa thấy nàng về hắn mới cảm thấy kỳ lạ không đúng. Lăng Hi Tình từ nhỏ luôn khiếp sợ mà nghe lời hắn, hôm nay không lý nào lại dám cả gan cãi lời về khuya? Hắn từ phẫn nộ chuyển sang lo cuống quýt, ngồi trong nhà không yên nên quyết định ra ngoài tìm nàng, dù cả đêm hắn không ngủ, đi xung quanh tìm nhưng vẫn không thấy tin tức. Cho đến gần sáng, nhờ bạn bè nói cho hắn biết, lần cuối cùng nhìn thấy nàng là khi nàng đang đi cùng với Triển Tư Doanh. Hắn nghe xong lập tức chạy đến nhà cô ta, không ngại sáng sớm mà nhấn chuông ầm ỹ, lôi cô ta còn mơ màng trên giường ra ép hỏi mới biết Lăng Hi Tình bị nhốt trong phòng vệ sinh.

Nhìn nàng giờ phút này bình yêu ngủ trên giường khiến hắn nhịn không được nhẹ nhàng nắm lấy bàn tay nhỏ bé ấm áp. Cả đời nàng chắc cũng không bao giờ biết rằng khi nhìn thấy nàng ngã trên sàn phòng vệ sinh, cứ im lặng nằm đó không cử động gì, trái tim hắn cũng theo đó mà như muốn ngừng đập.

Hắn biết rõ trong mắt nàng, hắn chính là tên ác ma, từ nhỏ đến lớn, suốt ngày cứ bắt nạt nàng, thấy nàng phản kháng lại thì nghiêm khắc trừng trị. Trong cái đầu nhỏ nhắn của nàng đã hằn sâu định kiến xem hắn là người xấu. Thật ra nhiều năm qua hắn đâu muốn làm thương tổn nàng. Từ lúc nào cuộc sống của hắn đã không thể thiếu nàng. Cho nên 5 năm trước, hay tin một ngày nàng sẽ rời khỏi Lôi gia, hắn liền tìm cách ngăn cản. Hắn muốn nàng mãi mãi ở bên cạnh hắn, dựa vào hắn. Hắn nhất định có thể chăm sóc tốt cho nàng, đem lại cho nàng một cuộc sống đầy đủ vật chất, mua quần áo và trang sức quý, tặng cho nàng những thứ tốt nhất,…. nhưng hắn tuyệt đối sẽ không cho nàng tiền tiêu vặt, tránh việc nàng lại nghĩ đến chuyện rời khỏi Lôi gia lần nữa.

Lăng Hi Tình từ trong giấc ngủ tỉnh lại, chậm rãi nhìn đến bàn tay nàng đang được Lôi Hân Hán nhẹ nhàng nắm lấy. Hắn đang ngủ say, ngồi bên cạnh giường nàng. Nhìn gương mặt khi ngủ của hắn vô cùng tiều tụy, không có thần thái của vương tử cao quý, hắn sao có vẻ suy sụp thế? Hay là nàng bệnh nặng nên mắt nhìn không rõ… nàng dường như còn thấy khóe mắt của hắn đọng lại giọt nước.

Nhận thấy được nàng cử động, Lôi Hân Hán phục hồi lại tinh thần, tỉnh dậy, vửa ngẩng đầu lên thì giọt nước mắt đọng khi nãy đã rơi xuống. Hắn nhất thời có chút xấu hổ như bị nàng phát hiện bí mật sâu thẳm trong lòng, hắn định thần lại, tựa như không có việc gì, nói: “Em… em tỉnh khi nào? Sao lại không lên tiếng?”. Rõ ràng là hắn quan tâm hỏi thăm, nhưng không hiểu sao lời đến miệng lại thành ra nghiêm khắc chất vấn. Nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn vẫn đỏ bừng, hắn liền vươn tay đặt lên trán nàng đo nhiệt độ, thấy vẫn còn hơi ấm.

“Em đã ngủ rất lâu rồi phải không” Lăng Hi Tình tỉnh lại thấy đầu choáng váng, khuôn mặt nóng cả lên, cả người lại không có chút sức lực nào.

“Em mong tôi trả lời như thế nào?”

Hắn vươn người lại gần nàng, đưa tay như muốn đánh cái má hồng hào của nàng nhưng chỉ lướt qua, mặc dù không dùng sức vậy mà hành động này cũng đủ cho nàng thấy hắn đang trách cứ nàng.

“Em làm sao có thể ngốc như vậy, để người khác dễ dàng bắt nạt rồi cũng không chịu lên tiếng phản kháng. Ngày thường tôi nói với em như thế nào? Không lẽ người khác đối xử bản thân em như vậy em vui lắm hả?”

Hắn tựa đầu vào vai nàng, đáy lòng thì yêu thương xót xa nàng, nhưng lời nói biểu hiện ngược lại.

Lăng Hi Tình luôn luôn sợ hắn, thấy bộ dáng hắn tức giận, nghĩ đến hắn trách mình gây phiền toái. Nàng có lá gan vốn nhỏ, sao chịu nổi lời răn dạy nghiêm khắc này… nàng sợ quá liền khóc nức nở.

“Thực xin lỗi, là em không đúng, là em gây thêm phiền toái cho anh.”

Lôi Hân Hán không nghĩ tới nàng nói như vậy, đều do chính mình ăn nói vụng về, làm sao mà từ lời ngon tiếng ngọt lại vì lo lắng khẩn trương biến thành lời trách cứ. Nhìn hai mắt nàng đẫm lệ khiến hắn cuống cuồng không biết làm sao, hắn (là người vạn năng) cái gì cũng biết, chỉ là không biết cách dỗ dành.

“Này….. Em khóc cái gì chứ, tôi cũng đâu phải đang mắng em, tôi chỉ nói em ngốc nghếch bị người khác khi dễ cũng không dám chống lại, tự bảo vệ mình……”

Hắn càng nói càng khiến nàng khóc nhiều hơn, nàng vốn đang bệnh, người chịu ủy khuất cũng là nàng. Thế mà hắn cũng không nói được nửa câu an ủi, cứ lớn giọng quở trách.

Nhìn nàng khóc mãi không ngừng, hắn gấp đến độ đứng dậy, muốn vươn tay xoa đầu nàng trấn an nhưng động tác ôn nhu ấy làm hắn thấy mất tự nhiên, hắn cào cào mái tóc, cắn răng nhìn nàng, không biết phải làm sao. Hắn gầm nhẹ, “Thôi được rồi, từ giờ về sau tôi hứa sẽ bảo vệ em thật tốt, không để ai khi dễ em nữa, vậy được rồi chứ?”

Ai cũng nghĩ rằng cậu chủ Lôi gia tính tình kiêu ngạo, không sợ trời không sợ đất, thế mà hôm nay lại sợ nước mắt của nàng.

Nhưng nói thế nào nàng vẫn nghẹn ngào, thút thút cái mũi, nấc từng tiếng, giương đôi mắt to trong suốt như nước hồ thu nhìn hắn, bộ dáng nàng hiện tại khiến hắn mềm lòng.

“Sao em vẫn chưa nín? Nếu em còn khóc nữa tôi sẽ… sẽ…”

Hắn đột nhiên ôm lấy vai nàng, dùng chính đôi môi hắn ngăn chặn tiếng khóc của nàng. Lăng Hi Tình bị hắn dọa đến nhất thời không khóc nữa, chỉ có thể tròn mắt nhìn hắn.

Vốn định dùng chiêu này để làm nàng đừng khóc nữa, nhưng khi môi Lôi Hân Hán đặt trên đôi môi khô nứt của nàng, trong lòng liền cảm thấy ngọt ngào êm dịu… Thậm chí khơi dậy dục vọng nguyên thủy của hắn.

Từ khi hiểu được nam và nữ có những cái khác nhau, đối với chuyện nam nữ cũng không phải chưa mơ tưởng qua, hắn đã thử quen cô gái khác, cũng chẳng phải chưa từng nếm trải nhưng cảm giác thấy không đúng, đôi khi còn khiến hắn thấy chán ghét. Chưa bao giờ có người con gái nào có thể đem lại cảm giác như giờ đây khi hắn hôn nàng; chỉ có nàng, hương vị của nàng.

Trong trường, bạn bè hắn ai cũng chẳng kiêng dè, suốt ngày đem chuyện quan hệ nam nữ ra bàn tán, chỉ có hắn xem như không tham dự, chỉ im lặng không ý kiến, chẳng muốn miễn cưỡng chính mình.

Thật ra chỉ có hắn biết chính mình đang hy vọng nàng trưởng thành, hắn nhất định phải chờ nàng lớn lên, một ngày chính thức thành người của hắn. Nhưng hiện tại lại xảy ra tình huống này, hắn sợ mình không chờ được nữa.

Hắn muốn nàng, một niềm xúc động mãnh liệt tựa hồ thiêu đốt hắn.

“Hân Hán…… Không được……”

Phảng phất ý thức được sắp xảy ra chuyện không nên, khuôn mặt nhỏ nhắn của Lăng Hi Tình trắng bệch cố lên tiếng, ngập ngừng kháng cự. Hắn cũng không buông tay, đem nàng gắt gao ôm trong lồng ngực, không ngừng quyện lấy đôi môi đỏ mọng. Tay phải hắn di chuyển xuống khu vực cấm của nàng, động tác này đã nói lên rõ ràng ý đồ của hắn.

Nàng bất an lắc lắc đầu, “Chúng ta…… Chúng ta không nên làm như vậy……”

Khuôn mặt tuấn tú của Lôi Hân Hán đỏ lên, trái tim đập liên hồi, nghe thấy âm thanh cự tuyệt nho nhỏ của nàng, dù muốn cỡ nào hắn cũng không dám có hành động thiếu suy nghĩ.

Nàng vô cùng khẩn trương và sợ hãi; ác ma ngày nào hôm nay làm sao có thể lộ ra vẻ mặt chật vật vậy? Trong khoảng thời gian ngắn, nàng cũng ngây dại.

Giờ phút này, hai người đều có vẻ chật vật, quần áo nàng không chỉnh tề, hai gò má phiếm hồng, bộ ngực phập phồng không ngừng; hắn thì miệng lưỡi khô khốc, hung hăng cắn môi, đôi mắt gắt gao nhìn khuôn mặt nàng, muốn chạm vào nàng nhưng lại e sợ sẽ xúc phạm tới nàng.

Lăng Hi Tình không nghĩ đến cũng có một ngày có thể nhìn thấy bộ dáng này của hắn, nhìn hắn hiện tại khiến nàng bật cười, tâm tình cũng thả lòng không ít. Ở sâu trong lòng tràn ngập nhu tình.

“Em……” Nàng lí nhí mở miệng nói, ánh mắt giống chú thỏ con lo sợ bất an. “Em…… Em nghe nói lần đầu sẽ rất đau……”

Những lời này như bộc lộ rõ khát vọng của hai người đối với đối phương.

“Đây…… Đây cũng là lần đầu tiên của tôi” Hắn trầm giọng nói, khuôn mặt tuấn tú nhanh chóng đỏ càng thêm đỏ, ngượng ngùng. “Nhưng mà…… tôi…… tôi rất thích em…… Thật sự rất thích……” Hắn cố gắng sắp xếp từng chữ theo trình tự để nàng nghe hiểu trong lòng hắn thật sự nghĩ gì. Lăng Hi Tình nghĩ rằng không ngờ một người kiêu ngạo, ương ngạnh như hắn lại có bộ dáng vụng về này, nàng nhịn không được lại bật cười.

“Em còn nghĩ anh cái gì cũng am hiểu, xem ra, cũng có chuyện anh không biết.”

“Tiểu Tình……” Hắn nhẹ nhàng tựa sát vào khuôn mặt nhỏ nhắn của nàng, cam đoan: “Tôi sẽ không làm đau em……”

Nàng e lệ trốn ở trong lòng hắn, “Nhưng mà… em rất sợ……”

“Không sao, có tôi ở đây.”

Nói xong, hắn lại ôn nhu hôn hàng lông mi của nàng, rồi tiếp tục dịu dàng hôn cái mũi nhỏ, hôn hai má ửng hồng của nàng. Cử chỉ thương yêu này của hắn đã tiếp thêm cho nàng dũng khí.

Nàng chậm rãi hưởng ứng hắn, hai cơ thể hòa quyện làm một, cảm thụ được dục vọng nguyên thủy, không kiềm chế gì lao vào vòng luân hãm……

Đêm đó đều là đêm đầu tiên của hai người, hắn trúc trắc xâm nhập khiến nàng đau đến oa oa kêu to, sau đó hắn ôn nhu đem nàng ôm vào trong lòng, nhẹ nhàng an ủi và xin lỗi.

Qua đi, Lôi Hân Hán một lời nói rõ, hai người bọn họ không phải anh em, chưa bao giờ và cũng không thể nào thành anh em một nhà.

Vô nghĩa! Lăng Hi Tình thẹn thùng thầm nghĩ, có anh trai em gái nào ban đêm cứ quấn quýt không rời rồi lại ôm nhau mà ngủ?

Hắn còn nói, bọn họ đã là người yêu, từ nay về sau, ai dám bắt nạt nàng chính là chống đối với hắn.

Nàng chưa bao giờ mơ rằng sẽ có ngày mình trở thành bạn gái của ác ma, thân phận mới này khiến nàng vừa thấy lạ lẫm vừa thấy vui sướng.

Cho đến một hôm, nàng biết chuyện Triển Tư Doanh tạm thời nghỉ học.

“Là anh nhúng tay khiến Triển Tư Doanh phải tạm nghỉ học?”

Hôm nay lúc tan học, Lăng Hi Tình liền bị bạn trai bá đạo nắm tay đi trên đường, nàng không chịu nổi phải rõ ràng đem mọi chuyển hỏi hắn.

Lôi Hân Hán kiêu ngạo mở cửa chiếc xe thể thao nhập khẩu, trên mặt đeo kính râm màu đen, suốt dọc đường đã hấp dẫn không ít ánh mắt ái mộ của bao nữ sinh, cứ lấy việc nàng đã nhìn hắn hơn mười năm trời mà vẫn si mê thì cũng đủ hiểu. Người con trai này ngay cả hoa hậu giảng đường cũng không thích, tạo sao lại chọn nàng? Ngẫm nghĩ kỹ, nàng không khỏi bất an suy tư.

“Là tôi thì sao?”

Hắn ngạo mạn nhếch cằm, bộ dáng tự cao tự đại. “Cô ta đã gây chuyện lộn xộn, tôi không trực tiếp đem cô ta quăng ra ngoài biển làm mồi cho cá đã là rất nhân từ rồi” Nhớ lại hôm đó hắn tát Triển Tư Doanh một cái, cô ta cư nhiên còn khóc lóc quấn lấy hắn, nói không phải lỗi của cô ta.

Không phải lỗi của cô ta thì là của hắn chắc? Hắn chỉ tình cờ gặp cô ta trong vũ hội của nhà trường, vui vẻ nhảy với nhau một bản nhạc. Không biết dựa vào gì mà cô ta nói nhất định phải làm bạn gái của hắn; mấy lần tỏ tình bị hắn từ chối thì đem oán giận trút xuống Tiểu Tình. Nếu hôm đó hắn đến trễ một chút, có lẽ Tiểu Tình đã nguy hiểm tính mạng. Càng nghĩ càng giận nên hắn dựa vào thế lực của gia đình, yêu cầu nhà trường xử lý việc Tiểu Tình bị hãm hại, nhất định phải đuổi học cô ta.

“Nhưng làm vậy có quá đáng lắm không?” Lăng Hi Tình thực lòng đồng cảm với cảnh ngộ của cô ta. “ Cô ấy cũng chỉ vì thích anh nên mới đối xử tệ với em. Hơn nữa, không phải giờ em đã không có việc gì sao, anh cũng không cần dồn người khác đến đường cùng như vậy, em chỉ sợ chuyện nhỏ hóa to……”

Nàng càng nói càng lí nhí giọng lại bởi đôi mắt sắc bén của hắn đang nhìn chằm chằm nàng, tỏ vẻ không đồng ý.

“Em sợ cái gì chứ? Tôi đã nói em bao nhiêu lần, tôi sẽ bảo vệ, chăm sóc em cả đời. Về sau, nếu có ai dám khi dễ em thì phải nói tôi ngay. Không ai có thể động đến người con gái của Lôi Hân Hán này, hiểu không?”

Nàng không trả lời. Nàng cũng không phải sợ gì, chỉ là không thích cách hắn bảo hộ nàng. Nàng khẽ bĩu môi tỏ ý rầu rĩ không vui, lập tức bị Hân Hán phát hiện.

Hắn liền thở dài, không hiểu nói một hồi sao lại khiến nàng không vui. Thấy nàng không vui hắn cũng không dễ chịu gì, thật thua nàng rồi.

“Được rồi, Tiểu Tình.” Hắn ôm lấy thân hình nhỏ gầy của nàng. “Thủa ban sơ thần thành chỉ tạo nên người đàn ông, nhưng vì sợ người này sống một mình lẻ loi nên đã dùng xương sườn của người đàn ông nặn thành người phụ nữ. Đàn ông vì vậy có trách nhiệm phải bảo hộ phụ nữ.”

Hắn nhìn nàng cười tươi khêu gợi, “Mà em giống như một phần xương cốt trên người tôi, đời này kiếp này chắc chắn chỉ có thể dựa vào tôi, chỉ cần em ngoan ngoãn nghe lời, tôi cũng sẽ đối xử tốt với em cả đời.”

Lăng Hi Tình lại há hốc mồm ngạc nhiên, hắn đang nói cái gì vậy?

Chỉ cần nàng ngoan ngoãn nghe lời, hắn sẽ đối xử tốt với nàng cả đời. Vậy chẳng lẽ nếu nàng không ngoan ngoãn nghe lời, hắn sẽ dùng bạo lực giáo huấn nàng?

Đúng là tên đáng ghét, chẳng nhẽ hắn xem nàng như một chú chó con luôn phải biết vâng lời chủ sao?

4 responses to “[KPTVT] Chương 4-1

  1. A này từ bé đã bá đạo rồi

  2. tks,anh nay koa tjh chjem huu ,ngang nguoc wa dj

  3. Thak ss nhieu. Hi minh doc hom qua roi hom nay vao comment ung ho ss. Mong ss post truyen deu nha.

Đôi lời nhắn gửi ^___^

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s