[KPTVT] Chương 3-2

Edit: Minty

Beta: Sia

Sau tết âm lịch vài ngày, lúc tan học về nhà, nàng thấy Lôi Hân Hán tên – đáng – ghét – đẹp – trai trong phòng mình không biết bằng cách nào tìm thấy ống heo nàng để dành nhiều năm.

“Anh…… Anh đang làm gì ở đây?” Trong lời nói của nàng chẳng đủ toát lên đe dọa lẫn chất vấn.

Mà Lôi Hân Hán 15 tuổi – thân cao 1m7, đối với lời chất vấn của nàng, chỉ im lặng ngẩng đầu lên kiêu ngạo, mạnh tay lắc lắc ống heo.

Hai người từ nhỏ đều học cùng trường, theo lời Lôi Đình Quân nói là anh em một nhà phải luôn bên nhau mới có thể chăm sóc tốt cho nhau, mà đối mặt với người anh được nhiều học sinh nữ hoan nghênh này, Lăng Hi Tình luôn không thấy hưng phấn gì, chỉ cảm thấy mình thật không may mắn.

“Không được đụng tới ống heo của em” Hắn căn bản là một tên ác ma.

Hắn miễn cưỡng mở miệng, “Mày thực sự nghĩ rằng chỉ cần mày dành đủ tiền là có thể rời khỏi nhà này sao”

Hắn không phải cố ý nghe lén, chỉ là tình cờ hôm đó đi qua nghe được được đoạn đối thoại của nàng với Tần quản gia.

Hắn rất khó chịu, hắn không cho phép, dựa vào cái gì nàng cho rằng nàng có thể rời đi.

Ống heo bị hắn lắc mạnh, nắp ống bật ra làm từng đồng xu leng keng rơi ra, hắn còn ác ý quăng tiền giấy trong ống ra ngoài cửa sổ, để gió thổi bay xuống vườn hoa.

Lăng Hi Tình quá ngỡ ngàng, lập tức đi tới, cùng hắn tranh dành lấy ống heo

“Trả lại cho em…… Đó là của tiền mừng tuổi của em, anh mau trả lại cho em……”

“Của mày? Mày đùa đó hả! Mọi thứ trong Lôi gia đều là của tao”

“Nhưng đó là của chú Lôi cho em, mừng tuổi em, anh thật đáng ghét, anh lấy trộm của em thì em sẽ đi nói với chú Lôi……”

“Đi đi, mày có giỏi thì cứ nói đi!”

Hai người giành qua giành lại ống heo, cũng không biết Lôi Hân Hán có phải cố ý hay không bỗng buông tay, khiến ống heo từ trên tay hắn rơi xuống sàn “Xoảng” một tiếng, đã bể nát.

Nàng đau lòng nhìn thành quả nhiều năm nàng chắt góp dành dụm từng chút một để vào ống heo, trong một phút lại chẳng còn gì nữa.

Nàng quỳ xuống định thu dọn mảnh vỡ, không cẩn thận bị một mảnh sắc bén cứa phải, trong chốc lát đầu ngón tay non mềm ứa máu. Nàng không để ý, tiếp tục dọn, giây tiếp theo đã thấy bàn tay mình bị hắn nắm lấy.

“Mày lú lẫn hay sao? Không thấy tay đang chảy máu mà còn tiếp tục thu dọn hả?”

Lôi Hân Hán tức giận trừng mắt nhìn nàng, nhìn ngón áp út của nàng bị thương chảy máu, trong lòng liền thấy đau lòng.

“Đây không phải đồ bình thường, ống heo này là lễ vật đầu tiên em tự mua tặng mình bằng tiền em giúp bác Tần làm việc, bác cho em tiền tiêu vặt, dành dụm bao lâu mới có ….”

Đây cũng là lần đầu tiên nàng phẫn nộ trừng mắt nhìn hắn, tuy rằng đáy lòng nàng vẫn đang còn run sợ.

Hắn bĩu môi khinh thường “Chỉ là một cái ống heo nhỏ, tao mua cái khác cho mày là được”. Hắn nắm cổ tay nàng kéo phắt dậy, lôi nàng bắt ngồi xuống giường. Hắn nhìn kỹ vết thương của nàng, càng nhìn càng không vừa mắt, liền không nói gì cầm chặt tay nàng, miệng thì mút ngón tay đang chảy máu.

Lăng Hi Tình bị hắn dọa đến phát khiếp “Anh…… Anh là ma cà rồng a!”

Đôi môi của hắn mềm mại mút ngón tay nàng, đầu lưỡi thì linh hoạt liếm liếm miệng vết thương. Nàng cứ nghĩ nếu đụng đến sẽ đau lắm, nhưng không ngờ lại không chút khó chịu nào, còn có chút quái quái. Trong lòng nàng bỗng dưng dâng trào một cảm xúc lạ từ ngón tay chạy thẳng đến tim, trái tim nàng phút chốc đập “Thình thịch” nhanh hơn, gương mặt của nàng nháy mắt đã đỏ ửng lên.

Nàng vội vàng dùng sức rụt tay lại, nhìn ngón tay vốn bị thương của nàng đã ngừng chảy máu, nàng nắm chặt tay bao lại ngón tay đó như thể làm vậy sẽ ngăn cản cảm thấy có một dòng nước ấm đột nhiên chảy tới đáy lòng.

Lôi Hân Hán ngồi xổm trước mặt nàng, quan sát khuôn mặt nhỏ nhắn đã phiếm đỏ, trong miệng còn nếm được vị máu tươi, hương vị kia phảng phất có tia ngọt ngào.

“Mày đúng là ngốc nghếch, ma cà rồng thật sự đều cắn cổ chứ có cắn ngón tay bao giờ.” Hắn đột nhiên buồn cười, gương mặt tuấn mỹ của thiếu niên ngây ngô cười rộ lên rất chói mắt.

Ngực nàng bỗng nhảy dựng lên, đây là …..cảm giác gì?

“Em đi lấy đồ quét rác …..” Nói xong nàng liền nhanh chóng chạy khỏi phòng. Cầm chổi cùng xẻng hốt rác, nàng đứng dựa vào bức tường ở hành lang, ôm ngực, cố thở đều nghĩ lại hoàn cảnh khi nãy. Cái cảm giác đó thật kỳ lạ ….. Nhưng giờ không phải lúc suy nghĩ nhiều nữa nên quay lại phòng, thấy trên sàn toàn mảnh vỡ ống heo liền tức giận, tim nàng lại đập nhanh hơn.…. Cùng cảm giác kỳ quái kia dung hợp biến thành sự rung động độc nhất vô nhị với riêng hắn trên thế giới này.

4 responses to “[KPTVT] Chương 3-2

  1. tks nang,a lhh thjk chj tu khj kon nho,thj taj sao laj chja tay nhau nhj

  2. Chắc a độc tài quá

  3. Thanks em nhe. Hom nay co nhieu nguoi om hoa hong dung truoc cua nha em khong? Chuc em mot ngay vui ve nha.
    (May tinh cua chi bi mat dau tieng Viet, chua khac phuc duoc nua, nen viet toan tieng Viet khong dau ha)

Đôi lời nhắn gửi ^___^

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s