C 10-d

“Cho nên em liền suy luận thành anh sẽ vì cái cô họ Tề kia mà đuổi em và con ra khỏi Hoắc gia, từ nay về sau chẳng quan tâm hai người?”
“Em có lý do hoài nghi như vậy.” Nàng bướng bỉnh kiên trì quan điểm của chính mình, “Hơn nữa bà ngoại của em còn nói nam nhân một khi thay đổi tâm (tình cảm), mười trâu cũng không kéo trở lại được, em phải vì chính mình cùng Tiểu Kiệt chuẩn bị tốt đường lui.”
Hoắc Dĩnh Thần cười gằn, giận dữ đáp trả. “Cái gọi là đường lui chính là mang trộm đứa nhỏ đi, đem theo con của anh gả cho nam nhân khác? Hồ Phi Phi……” Hắn đột nhiên giữ chặt chiếc cằm non mềm của nàng.
Nàng bị bắt nhìn khuôn mặt tuấn tú đẹp của hắn, “Đây là anh bức em, nếu không phải anh đáp ứng tặng Tiểu Kiệt cho ông nội anh làm người thừa kế để đổi lấy tự do và đi theo Tề Nhược Vi kè kè bên nhau, thì em sẽ một mình yên lặng rời đi như lời em hứa hẹn với anh lúc trước.”
“Xem ra lão nhân kia từng mời em làm khách, nhưng mà sức tưởng tượng của em thật đúng là phong phú làm cho người khác bội phục.” Hoắc Dĩnh Thần cảm thấy chính mình sắp điên mất.
“Đúng vậy, năm xưa anh thực sự từng cùng Tề Nhược Vi có một đoạn cảm tình. Cô ấy xinh đẹp, tính cách lại dịu ngoan đáng yêu, anh cũng nghĩ đến chính mình tìm được chân ái (tình yêu chân thật) rồi, hy vọng có thể ở bên cô ấy cả đời, cũng không nghĩ đến ông nội lại nhảy ra phản đối.”
“Lão hồ li kia luôn nghiêm khắc với anh, lại muốn anh cái gì cũng phải nghe theo ông, bởi vậy khi ông ra lệnh phản đối anh cùng Tề Nhược Vi kết giao, nói cô ấy sở dĩ tiếp cận anh là vì muốn lợi dụng anh, anh căn bản không thèm nghe.”
Nói tới đây, sắc mặt Hoắc Dĩnh Thần trở nên có chút khó coi.
“Anh bướng bỉnh cùng ông đối nghịch, chính là tưởng chứng minh phán đoán của ông là sai lầm, anh đã cho rằng cuộc đời anh sẽ không xuất hiện sai lầm gì, cho đến khi……”
Hắn hơi dừng lời một chút, ánh mắt chợt trở nên lạnh hẳn như băng.
“Đến khi bí mật kinh doanh của tập đoàn Minh Trụ bị đối thủ cạnh tranh nắm được, mà các bằng chứng xác thực đều chứng tỏ là cô ấy làm, anh mới hoàn toàn tỉnh ngộ, anh thật sự bị cô ta lợi dụng, khi đó có một ông chủ lớn khác bao nuôi cô, cô ta vì người đó mà tiếp cận và lợi dụng anh.”
Hồ Phi Phi mở rộng cái miệng nhỏ của nàng ra, trăm ngàn lần không nghĩ tới chân tướng cư nhiên là như vậy.
Hoắc Dĩnh Thần không để ý tới nỗi kinh ngạc của nàng lại tiếp tục nói: “Bởi vì anh cố chấp, làm hại tập đoàn Minh Trụ tổn thất hơn triệu đôla, anh không thể dễ dàng tha thứ loại sai lầm này xảy ra với mình, cũng bởi vậy mà thành lập tập đoàn Lăng Phong.”
Câu chuyện cũ này với hắn mà nói thì cực kỳ nhục nhã không muốn nhớ lại.
Cho nên hắn cố ý quên đi, lựa chọn trốn tránh, khi kiếm được hơn triệu USD trả lại đủ số cho ông nội, từ đó về sau hắn buông tha thân phận người thừa kế tập đoàn Minh Trụ.
“…… Đúng vậy, ngay từ đầu anh không suy nghĩ nhiều lắm liền đáp ứng đưa Tiểu Kiệt cho tử lão nhân làm người thừa kế, nhưng mỗi ngày nhìn Tiểu Kiệt trưởng thành, mắt anh xem mà trong lòng thấy đau. Anh không muốn buông hai mẹ con em ra, anh chẳng sợ bị mất mặt trước ông nội, bị ông làm khó dễ cũng không coi là gì.”
Hồ Phi Phi rung động nghe hắn giải thích từng câu từng tiếng như bị ép nặng.
“Là, là thật sao? Anh cho tới bây giờ đều không nghĩ muốn…… Buông em cùng Tiểu Kiệt ra?”
Nàng hiểu lầm sao……
Nha, trời ạ! Nàng cư nhiên…… Lầm hết thảy!
Hoắc Dĩnh Thần tức giận trừng mắt nhìn nàng, “Anh thừa nhận ngày lễ tình yêu đó vì Tề Nhược Vi mà bắt em cùng Tiểu Kiệt rời đi là anh không đúng, mà khi anh và cô ta nói xong những gì cần nói cho rõ ràng thì cả hai không liên lạc với nhau.”
“Sau đó có một khách hàng nước ngoài đột nhiên liên hệ gấp, do sớm hoàn thành vài hợp đồng lớn, anh mỗi ngày làm việc đến rạng sáng mới về nhà, hơn nữa mấy ngày ấy ông lại ở một bên tạo áp lực với anh, buộc anh giao con, anh quá mức phiền lòng cho nên mới nổi nóng với em cùng con……”
Một chút áy náy tự nhiên bắt đầu lớn dần.
“Phi Phi, theo anh về Đài Bắc đi, anh rất nhớ em cùng Tiểu Kiệt, cha vợ, mẹ vợ cũng đều ở Đài Bắc chờ em trở về đoàn tụ.”
“Cha vợ, mẹ vợ gì?” Nàng nhất thời còn chưa phản ứng lại kịp.
“Đứa ngốc, đương nhiên là cha mẹ em, đều tại em chạy loạn bao lâu nay, hại anh không hoàn thành lời hứa với cha mẹ vợ sẽ làm hôn lễ khi Tiểu Kiệt tròn một tuổi, hai vị trưởng bối thiếu chút nữa lấy dao sắc lên Đài Bắc mưu sát con rể mẫu mực.”
“Xấu hổ xấu hổ quá, tự xưng là con rể mẫu mực, anh vẫn chưa cầu hôn em đâu……” Nàng vờ ủy khuất, bĩu môi.😀
“Em có thể cầu hôn anh a.” Ánh mắt hắn chợt lóe ý cười bỡn cợt, hận không thể một tay kéo tiểu nữ nhân trước mắt đang chu môi đỏ mọng vào trong lòng yêu thương thân thiết một phen, để vơi nỗi khổ tương tư bao ngày qua.
“Em, Em là nữ nha, bà ngoại nói cầu hôn là việc nam nhân phải làm……”
“Được rồi, nếu như vậy, anh đây đi về……”
“Này! Chờ một chút!” Nàng chạy đuổi theo, ôm lấy cánh tay hắn như con bạch tuộc, đôi mắt ươn ướt trong veo e lệ nhìn tuấn dung của hắn. “Hoắc, Hoắc Dĩnh Thần tiên sinh, anh…… Anh có thể gả cho em hay không, làm lão bà của Hồ Phi Phi này?” >____<
(Hết chương 10)

7 responses to “C 10-d

  1. TEM nha, cám ơn Sia nhiều, đã hoàn chưa nhỉ? liệu có phiên ngoại không?😉
    P.S Chúc mừng nàng đã lấp đc một hố nữa *tung hoa*🙂

  2. Thanks. Chúc mừng Sia đã hoàn bộ truyện.

  3. Than ca lam lao ba cua chi phi! hay ghe! thanks nhiu!

  4. tu nkjen kaj do cuoj nu 9 de daj wek. dag ly faj de cko nam 9 cau hon cku

Đôi lời nhắn gửi ^___^

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s