Chương 4-III

Hắn quay người lại, thanh toán ngân lượng xong liền mang đi vài món đồ cùng xiêm y vừa mới chọn, lại một lần nữa hướng tới nàng vươn tay ra.

“Ta không phải sài lang hổ báo, ta là ‘Phu quân’ tương lai của nàng, cho nên đưa tay giao cho ta đi.” Đinh Thuần cực kì thong thả, tràn ngập ám chỉ đối với ánh mắt nàng trừng trừng nhìn, đôi con ngươi đen lóe ra hào quang.

“Vị ‘Phu quân’ của ta sẽ không uy hiếp ta.” Nàng hạ giọng thì thầm phẫn hận bên tai hắn.

Đinh Thuần nở nụ cười.

“Nàng thật thông minh, biết đến điều đấy.” Hơi thở của hắn nhẹ nhàng phảng phất làm nàng nóng hồng cả mặt, hắn ngửi được mùi hương thanh thanh nhẹ nhẹ trên người nàng thường khó có thể ngửi thấy, nếu không phải gần như vậy hắn cũng không cách nào phát hiện hương khí này.

Mà hiện tại hắn ngửi thấy được, liền muốn dựa vào càng gần, làm cho làn hương của riêng nàng bao phủ chính mình.

Khoảng cách gần như vậy, không chỉ là Đinh Thuần bị ảnh hưởng mà Phóng Ưu ở gần kề cũng có thể cảm giác ngửi thấy mùi xạ hương dễ ngửi thản nhiên trên người hắn kia, thật nhẹ nhàng khoan khoái, khác hẳn với mùi mồ hôi tanh tưởi của nam nhân trong Hắc trại.

Điều này còn không phải nguyên nhân duy nhất khiến nàng cảm thấy không được tự nhiên. Nàng trừng mắt nhìn bàn tay to dày của hắn, lo lắng có muốn đem tay mình đặt vào tay hắn hay không.

Nhưng thực hiển nhiên, nàng không có lựa chọn nào khác.

Nàng hít sâu một hơi, nhắm mắt lại, mang theo ý tưởng “Nhận lấy cái chết”, rốt cục ra lệnh cho chính mình vươn tay –

Bàn tay nhỏ bé mới vươn, nàng lập tức cảm giác tay hắn nắm chặt lại, lòng bàn tay hắn ấm áp bao trọn tay nàng, dường như là không bao giờ tính buông nàng ra nữa.

Lòng của nàng trước kia luôn luôn bình tĩnh giờ rung động mà trở tay không kịp.

Nàng lại xác định nam nhân này nguy hiểm, cũng rõ ràng hiểu được nam nhân này không phải người mà nàng trêu chọc được.

Hắn không chỉ có võ công không thua nàng, hắn thậm chí còn có thể dễ dàng ảnh hưởng đến nàng. Vì thế nàng theo bản năng muốn rút tay lại nhưng cũng không có thể như ý nguyện.

“Ta sẽ không buông tay.” Đinh Thuần trong lời nói có ý, giống như không chỉ là hiện tại không buông tay, còn có càng lâu về sau này……

***

Khôi phục một thân đều mặc trang phục nữ nhi, Nhâm Phóng Ưu đi đến chỗ nào đều đưa tới không ít chú ý, ngay cả góc tối bí ẩn nhất trong nhà trọ vẫn có không ít người bình phẩm nàng từ đầu đến chân.

“Hiện tại, ta nghĩ đã muốn không chỉ móc lấy mắt của ngươi, còn có của một đống lớn không cần phân biệt người thuộc quan phủ hay không.” Dứt lời, Nhâm Phóng Ưu dùng sức đem cái chén đặt mạnh xuống bàn, nhất thời dọa đến không ít người bởi vì của vẻ đẹp của nàng mà ngưng thần dò xét xem.

Đinh Thuần đối với sự xôn xao dọc theo đường đi, cũng chẳng phải không hề có cảm giác, hắn thậm chí có chút hối hận chính mình quyết định thế, bởi vì hắn đột nhiên cũng có hứng thú không nhỏ đối với việc móc hai mắt của những kẻ khác.

“Aiz, ai bảo nàng tuyệt sắc như tiên giáng trần, làm cho người ta muốn đui mù đây.” Đinh Thuần trêu ghẹo nói. Tuy nói người khác nhìn chăm chú làm cho hắn có chút hối hận, nhưng không thể phủ nhận ngay cả chính hắn đều cảm thấy cảnh đẹp ý vui cực kỳ.

“Không nghĩ tới ‘Thiên hạ đệ nhất thần bộ’ đúng là nói năng ngọt xớt như thế, thế nhân sẽ tán dương đến mệt, Đinh đại hiệp làm người chính phái, làm việc chính trực, là đối tượng cô nương muốn phó thác cả đời…… Hừ, đều là thúi lắm.” Nhâm Phóng Ưu đã muốn phát hỏa trong bụng, hắn còn cố tình chọc thêm.

“Ta – Đinh Thuần xác thực làm việc chính trực, làm người chính phái, nhưng không phải là đối tượng cô nương muốn phó thác cả đời, đã nên xem xét lại.” Đinh Thuần lắc đầu thở dài.“Ít nhất, trước mắt ta còn có một vị cô nương không thèm nhìn đến ta, kỳ thị ta như rắn rết a.”

“Người trước mắt ngươi không phải là cô nương!” Nhâm Phóng Ưu có ý định khiêu khích, càng nâng cao giọng nói.

Bất quá cả người Đinh Thuần vẫn là lão thần đầy kinh nghiệm, không đem khiêu khích của nàng biến thành chuyện to tát gì.

“Cho dù không phải được canh giữ ở khuê phòng, tính tình như lửa, theo ý ta thì nàng vẫn là một cô nương.” Ngũ quan sắc nét của hắn tới gần mặt của nàng, hơi thở nóng rực như làm nàng bị bỏng, ngay cả tầm mắt đều là lửa nóng.

Đang lúc Nhâm Phóng Ưu tính thưởng cho hắn một cái tát, bàn bên cạnh lại truyền đến cuộc đối thoại làm cho hai người đồng thời chấn động.

“Không nghĩ tới Hắc trại còn có nội gian, ý đồ gì đây?” Một người nam nhân uống xong chén rượu rồi mở miệng, thở ra hơi thở nồng đậm mùi rượu, chắc là đã uống không ít.

“Cái ‘Người kia’ đưa ra số tiền lớn, kêu chúng ta từ Tứ Xuyên Đường Môn đến nơi này, ý đồ còn có thể là cái gì? Đương nhiên là vị trí đại trại chủ.”

“Bất quá, nói về chuyện này, tên đó thật đúng là đủ ngoan độc, xuống tay đủ ác độc, sai chúng ta mang đến lượng độc dược có thể hại chết cả một thôn làng……”

Sắc mặt Nhâm Phóng Ưu như bị đông lạnh, đôi tay nhỏ bé nắm chặt thành nắm đấm, qua một hồi lâu mới hấp thu nội dung những lời nói của hai kẻ này.

Là ai?

Nàng cẩn thận suy tư trong đầu quá một lượt những người có khả năng, nghi ngờ lớn nhất không ai khác, chính là kẻ luôn vẫn nuôi mơ ước vị trí đại trại chủ, cũng chưa từng che dấu dã tâm, có hiềm khích với nàng – Trình Giá.

Nhưng nàng không nghĩ đã chắc chắn xác định nội gian là ai, cũng không muốn chưa thẩm tra liền phán tội, thậm chí ra lệnh xử tội luôn. Nhưng vấn đề lớn này thật là việc nàng phải ưu tiên xử lý.

Nay người trong trại thần phục vì năng lực của nàng cho nàng lãnh đạo không phải số ít, đây là nguyên nhân “Người kia” đau đầu muốn ra tay hạ sát? Muốn lợi dụng thời gian nàng không ở trại làm cho trại lý chọn lại người đứng đầu, nếu ai không phục sẽ đưa về chầu diêm vương sao?

Bàn tay càng nắm chặt hơn, móng tay cắm thật sâu vào lòng bàn tay, nàng biến sắc, vừa nãy nàng không khuất phục sự khiêu khích của hắn, giờ càng biến sắc vì phẫn nộ điên cuồng.

Sát khí ở trong cơ thể kêu gào, nàng bị phẫn nộ thiêu đốt, không bao giờ còn có thể nhẫn nại chịu đựng nữa.

Đột nhiên một bàn tay ấm áp to rộng đặt lên tay nàng, nàng thấy khó hiểu nên di chuyển cái nhìn, nghênh đón một đôi mắt đen sâu thẳm đầy trầm tĩnh.

“Bình tĩnh.” Đinh Thuần hạ giọng nhắc nhở.

Từ lúc nàng đột nhiên ngừng khiêu khích và phản công hắn, hắn liền phát hiện bàn bên thảo luận về mục tiêu công việc của bọn họ.

Mặc dù không biết không khí quanh nàng vì sao đột nhiên chuyển biến, nhưng hắn biết hiện tại bọn họ không thể đánh rắn động cỏ.

“Nơi này cách Hắc trại còn có vài ngày đường, chúng ta nên nhanh đi.” Hai vị thuộc Tứ Xuyên Đường Môn này mùi rượu đầy người, đứng dậy trả tiền rượu, sau đó lắc la lắc lư đi ra bên ngoài.

Nhâm Phóng Ưu mắt thấy hai người này sẽ biến mất, xoay người muốn cùng đi ra ngoài. “Nàng muốn làm gì?” Đinh Thuần nheo lại hai mắt, cảm thấy thái độ của nàng có chút kỳ quái.

“Bọn họ muốn độc hại chết người của Hắc trại, ngươi không có nghe thấy sao?” Nhâm Phóng Ưu giận dữ, hận không thể lập tức ra tay giết chết hai tên kia.

“Cho dù như thế, cảm xúc của nàng cũng quá kích động.” Đinh Thuần thu lại tay, nhìn nàng tức đỏ mặt, như là nàng nghe được ai đáng ngờ sát hại người thân của nàng vậy.

Nhâm Phóng Ưu cắn răng, biết chính mình phản ứng quá mức. Chỉ là bảo nàng làm sao có thể bình tĩnh, những người ấy đều là trưởng bối hay bằng hữu sống cùng nàng từ bé đến lớn, nếu một người bị thương tổn, nàng đều đã không thể chịu được.

“Mệt với ngươi vẫn là quan, thế mà nghe được có người sắp đã bị thương tổn còn có thể thờ ơ?” Nhâm Phóng Ưu không nghĩ sẽ đáp lại nghi vấn của hắn, chính là trực tiếp chỉ trích thái độ gần như lạnh lùng của hắn.

Đinh Thuần không vì lời chỉ trích của nàng mà sinh hờn giận, sắc mặt hắn bình tĩnh, khẽ lắc đầu.

“Ta không có thờ ơ, nàng bình tĩnh một chút, không thể đánh rắn động cỏ thì mới có thể bắt được kẻ chủ mưu đứng phía sau.” Đinh Thuần nhìn chằm chằm nàng bởi vì cảm xúc dao động mà hai mắt nổi tia máu, trong lòng lại sinh thêm nghi vấn.

Tuy rằng nàng vừa đem lý do ra nói, nhưng cảm xúc của nàng vẫn vượt quá phản ứng người bình thường nên có.

“Bất luận kẻ nào cũng không đáng chết.” Nhâm Phóng Ưu trừng mắt nhìn hắn, nhìn chằm chằm như đem hắn trở thành quái thú. “Sự bình tĩnh của ngươi thoạt nhìn ngươi thật không có nhân tính, còn giống vương bát dê con.”

“Đó là sự hy sinh tất yếu.” Đinh Thuần không thay đổi ý nguyện ban đầu, hắn chịu sự giáo dục là luôn phải lấy đại cục làm trọng, không thể vì tình cảm sốc nổi của cá nhân mà làm hỏng đại sự.

“Ngươi!” Nhâm Phóng Ưu quát, cánh tay nhỏ bé chỉ thẳng vào mũi hắn, tức giận đến phát run. “Quên đi, đã bất đồng quan điểm thì chúng ta cũng nên từ lúc này mỗi người đi một ngả đi.”

Nàng tức giận thu tay lại, quay đầu bước đi, tính đuổi theo hai kẻ thuộc Tứ Xuyên Đường Môn kia, trực tiếp chặt đứt mầm tai hoạ ngay, đỡ nguy hại người của Hắc trại.

“Ưu nhi, Ưu nhi!” Đinh Thuần nhìn nàng xoay người bước đi, hắn chạy theo ra ngoài nhà trọ đưa tay cầm được cổ tay nàng, ngăn lại nàng. “Bình tĩnh lại, nàng xông lên như vậy có thể làm được gì đâu?”

“Ta trực tiếp ‘Bắt’ bọn họ.” Ánh mắt Nhâm Phóng Ưu phát ra sát khí mạnh, ai cũng đều đừng nghĩ sẽ thương tổn người nhà của nàng –

Người Hắc trại đều là người nhà của nàng. “Dù thế nào ta cũng không để cho kẻ có dã tâm vì quyền thế thương tổn người khác. Cho dù người trong Hắc trại là trộm cướp trong mắt ngươi không đáng sống, ta cũng không thể cho phép!”

“Nàng bình tĩnh một chút.” Đinh Thuần biết cá tính của nàng dễ xúc động, nhưng không nghĩ tới nàng lại kích động như thế. “Chúng ta có thể ngăn lại bọn họ, từ bọn họ biết vị trí Hắc trại, vừa tiêu diệt luôn những kẻ này, không phải rất tốt sao?”

Nhâm Phóng Ưu đã tưởng tức giận đến nghiến răng ngứa lợi, hiện tại nghe được hắn muốn “Vừa tiêu diệt” Hắc trại, nàng lại tức giận đến toàn thân đều bốc hỏa.

“Ngươi là tên hỗn đản!” Nhâm Phóng Ưu theo kẽ răng phát ra những lời này xong, hất bỏ tay hắn ra, mũi chân vận một chút khinh công, trực tiếp phóng hướng hai tên kia vừa biến mất.

“Ưu nhi!” Đinh Thuần hô to, nhưng nàng không để ý tới, mới vài giây đã sắp đi sâu vào trong rừng, hắn thấy nàng sẽ biến mất trước mắt chính mình.

Đinh Thuần nắm chặt hai tay, phát hiện chính mình cũng không bình tĩnh như hắn tưởng.

Hắn nghĩ tiếp tục đi tiếp y theo hành trình đã định lúc trước, nhưng hai mắt hắn vẫn nhìn chằm chằm hướng nàng vừa khuất bóng.

Hắn bây giờ nên làm cái gì?

Đinh Thuần thấp giọng rủa vài tiếng, chân vừa chuyển động, vận khí phóng hướng trước mặt – phía rừng cây phi người đi.

(Hết chương 4)

3 responses to “Chương 4-III

  1. ừa, thanks bạn nhìu nhìu!!^^

  2. thank nàng nhìu

Đôi lời nhắn gửi ^___^

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s