Chương 2-I

Vì xác nhận thân phận của hắn, Nhâm Phóng Ưu cơ hồ là cắn răng thốt ra câu hỏi này ra miệng!

Đinh Thuần.

Cái tên thích chõ mõm vào chuyện người khác, lại ầm ỹ, lại phiền nhiễu, lại dông dài nhưng chính là Đinh Thuần.

Bỗng nhớ lại hình ảnh huynh đệ của Hắc trại cả người là máu lết về trại cầu cứu, nàng liền chìm trong cơn giận dữ, hận không thể lập tức ra tay, đem nam nhân trước mắt này đến cửa tử.

Nhưng hắn còn nói muốn phá Hắc trại!

Chính là tâm niệm mới xúc động, nàng lập tức nhớ tới Nhị Hổ còn bị giữ trong tay hắn, sau khi kín đáo suy tính, chỉ có thể khó chịu mà nuốt vào nỗi tức giận.

Bình tĩnh.

Vì tương lai, nàng phải bình tĩnh.

Ta chính là Đinh Thuần, ngươi nghe qua tên ta?” Đinh Thuần tò mò nhíu mày.

Nhâm Phóng Ưu hừ lạnh một tiếng, thanh âm dùng áp lực mà trở nên ôn hòa hơn, lại ẩn chứa nguy hiểm cùng bất mãn.

Thanh danh ‘Thiên hạ đệ nhất thần bộ’ vang dội, sớm truyền khắp Giang Nam, từng tên đầu lĩnh đạo phỉ bị ‘Thiên hạ đệ nhất thần bộ’ nhắm tới không có ai có thể nhơn nhơn ngoài vòng pháp luật. Về đủ loại sự tích của ngươi đã sớm như sấm bên tai.” Môi nàng đỏ mọng nhếch lên rất ít, nàng cười gằn, trong ánh mắt lóe ra hào quang lợi hại khác thường.

Đinh Thuần nghe thấy lời khích lệ mà nàng dần dần cao giọng gằn từng tiếng, hai hàng lông mày rậm hơi nhăn lại khó hiểu. Trong lòng nghĩ hắn tột cùng làm sao mà đắc tội tiểu huynh đệ này?!

Nghe mấy lời vị thiếu niên này, tuy rằng câu chữ đều là tán thưởng, nhưng hắn lại có thể rõ ràng nghe ra trong giọng nói thiếu niên có vẻ trào phúng, thậm chí còn mang theo tức giận.

Không biết lời tiểu huynh đệ này nói tới ý là không ủng hộ quan phủ?” Hắn lười biếng buông thõng cánh tay, nhìn chăm chú vào vẻ mặt thiếu niên.

Nhâm Phóng Ưu nghênh đón ánh mắt của hắn, nếu vừa rồi không tận mắt thấy qua công phu của hắn, thì dù thế nào cũng sẽ không tin tưởng hắn xem ra thoải mái vô hại như vậy lại đúng là Đinh Thuần đang bắt giữ Nhị Hổ.

Nghe nói, ngươi ở trên đường đã bắt được người của Hắc trại?” Nhâm Phóng Ưu trước mặt không trả lời hắn vấn đề ấy, chỉ là muốn xác định Nhị Hổ có việc gì hay không.

Chính là chu du một hồi thì gặp đoàn người đang bị cướp bóc, nhất định phải ra tay thôi.” Đinh Thuần nói đơn giản như mây bay gió thổi, không có để cho thiếu niên kia biết, trước đó hắn từ lúc đến Giang Nam liền phái người ở tại Giang Nam làm cơ sở ngầm, đầu tiên biết được thương đoàn khả năng bị Hắc trại liệt vào mục tiêu, sau liền chặt chẽ chú ý, quả nhiên làm cho hắn mới bắt giữ được kẻ hết sức quan trọng trong Hắc trại – Triệu Nhị Hổ.

Nhâm Phóng Ưu tức giận đến nghiến răng ngứa lợi, mắt to càng tà mị, vì không phải gì khác chính là không nghĩ để cho hắn thấy rõ ánh mắt nàng một số lúc thể hiện cảm xúc gần như muốn giết người.

Nhâm Phóng Ưu trào phúng nói: “Đinh bộ đầu tài nghệ thật giỏi. Không biết Đinh bộ đầu tính xử trí bọn người Hắc trại như thế nào?”

Tiểu huynh đệ cũng có hứng thú với Hắc trại?” Đinh Thuần phát hiện chỉ cần vừa nói đến Hắc trại, thiếu niên này liền hỏi nhiều hơn, ngay cả cước bộ lúc nãy rất nhanh giờ đều ngừng.

Nhâm Phóng Ưu nhún vai, giả bộ một bộ dáng không sao cả, ý đồ dấu xuống sự để ý quá mức của mình.

Ở đất Giang Nam này không người nào không biết Hắc trại, không người nào không hiểu, ai biết Đinh bộ đầu vừa đến đã bắt nhân vật trọng yếu chịu trói. Ta đương nhiên rất tò mò, Đinh bộ đầu tính như thế nào trừng phạt những người này, ta muốn biết ngươi tính như thế nào ‘Phá’ Hắc trại.” Áp lực trong lồng ngực nàng ngăn cảm xúc sôi trào, không cho chính mình đánh rắn động cỏ.

Có hứng thú, vậy đi theo ta.” Đinh Thuần không quên hiện tại nhiệm vụ là quan trọng nhất, chính là kêu gọi người mới. “Thế lực Hắc trại khổng lồ, chỉ bằng sức lực một người rất khó thành công, nhưng nếu thêm tiểu huynh đệ hỗ trợ nhất định như hổ thêm cánh.”

Đinh bộ đầu thật ra đánh giá ta cao quá.” Nhâm Phóng Ưu hừ một tiếng, châm chọc nói.

Chính là, đang nói mới chợt nghĩ, nàng bất tri bất giác sau lại phát hiện hắn vừa cung cấp một cái chủ ý không tồi – nếu nàng ở lại bên người hắn, nàng chẳng những biết được kế hoạch kế tiếp từ hắn, còn có thể nghĩ cách thành công cứu Nhị Hổ ra.

Tiểu huynh đệ, thân thủ ngươi rất cao cường, nếu giữ lại được……” Đinh Thuần không chịu buông tha, còn muốn tiếp tục thuyết phục.

Hảo.” Nhâm Phóng Ưu thái độ vừa chuyển biến, quyết định lưu lại làm “Nội gian”.

Nhất định sẽ…… Ách? Cái gì? Ngươi đáp ứng rồi? Điều này thật sự là quá tốt.” Đinh Thuần sửng sốt một chút, đột nhiên phát hiện hắn đạt thành nhiệm vụ. “Ta đây không thể cứ gọi ngươi tiểu huynh đệ này tiểu huynh đệ nọ, nên xưng hô như thế nào đây?”

Nhâm Phóng Ưu chợt im lặng, nhưng phản ứng lại rất nhanh.

Gọi ta Nhâm Ưu đi.” Nàng dưới tình thế cấp bách cũng nghĩ không ra cái tên nào khác, đơn giản lấy tên đệm kia bỏ đi.

Nhâm Ưu?” Đinh Thuần nhìn nàng. “Một cái tên như thế…… Không tầm thường.”

Nhâm Phóng Ưu ngạo nghễ vênh mặt cười, đầu vung vung, không hề để ý đến hắn, tiếp tục đi đến phía trước.

Nhâm Ưu, ngươi đợi ta với, chúng ta không phải đi hướng đó……” Tay Đinh Thuần tính nắm vai giữ cậu lại.

Chẳng qua, tay hắn mới chạm vào vai của thiếu niên, vị thiếu niên này liền xoay người một cái trở lại, rất nhanh tránh khỏi tay hắn.

Nói chuyện cũng đã nói xong, không nên động thủ động cước!” Nhâm Phóng Ưu tức giận mở miệng.

Hảo, không nên động thủ động cước.” Đinh Thuần giơ hai tay lên như đang đầu hàng, đánh cược rằng hắn không nghĩ tới phản ứng của thiếu niên này sẽ mạnh như vậy.

Hắn khom người lễ độ, làm động tác mời –

Nhâm huynh đệ, mời đi bên này.”

Nhâm Phóng Ưu dò xét hắn, liếc mắt một cái, giương cằm lên thực kiêu ngạo đi theo hướng hắn chỉ tay.

Đi theo Đinh Thuần, Nhâm Phóng Ưu kinh ngạc phát hiện nơi hắn đi vào không phải nhà lớn của quan lại, mà là nhà trọ bình thường dân dã, chẳng những không có nhìn thấy Nhị Hổ, cũng không thấy quan binh bắt giữ Nhị Hổ.

Khách quan ngài đã về rồi.” Tiểu nhị rất quen đón tiếp, tìm cái bàn sạch sẽ mời hai người ngồi xuống. “Phòng của ngài đã sửa sang lại tốt lắm rồi.”

Hãy giúp ta chuẩn bị thêm một gian phòng tốt nhất, lại bưng ra rượu cùng đồ ăn ngon đi.” Đinh Thuần hất áo bào ngồi xuống, phân phó với tiểu nhị.

Vâng, lập tức làm ngay.” Tiểu nhị lưu loát xoay người đi chuẩn bị.

Nghe hai người đối thoại, biết Đinh Thuần cũng không ở tại nhà quan, Nhâm Phóng Ưu phát hiện chính mình tính sai, nàng đem La Nhận kiếm sau lưng đặt trên bàn, ngữ khí bất mãn bởi vì không có nhìn thấy Nhị Hổ.

Ta còn nghĩ đến đi theo ngươi có thể được ăn, được mặc.” Nàng không rõ hắn làm sao có thể ở tại gian nhà trọ nhỏ này.

Đinh Thuần nghe vậy không giận mà cười, đôi mắt ngang ngược bởi vì cười to mà thêm vài phần cuồng vọng.

Không biết khẩu vị Nhâm huynh đệ nên chọn tạm như vậy, lần sau vi huynh nhất định cải tiến.” Đinh Thuần là người hào khí, tâm tư đã đem người mới quen này trở thành huynh đệ mà đối đãi.

Này không phải vấn đề khẩu vị.” Nhâm Phóng Ưu cố át giận mà nói, đang lúc này đem lý do nói ra. “Ta lưu lại là muốn lập công với quan phủ, là muốn phá Hắc trại, sẽ xử lý đầu lĩnh Hắc trại kia . Ngươi không mang theo ta đi làm quen tình hình, thế nhưng ở lại gian nhà trọ nhỏ này?!”

Ha ha……” Đinh Thuần thật cao hứng có thể nhìn thấy thiếu niên nhanh như vậy liền tiến hành bắt tay vào việc luôn. “Đừng nóng vội, tội phạm đang bị đoàn quan binh áp giải đến Hàng Châu, chúng ta ở tại chỗ này nghe ngóng tình hình, xem xem người của Hắc trại có động tĩnh gì hay không.”

Thân hình Nhâm Phóng Ưu căng thẳng, ánh mắt cũng phát lạnh, biết nam nhân trước mắt không phải nhân vật có thể khinh thường.

Hắn lần đầu ra quân liền đại thắng nhưng không bởi vậy mà lơi lỏng phòng bị, ngược lại chịu cực chịu khổ, đang ở nhà trọ tồi tàn vắng vẻ này ẩn khuất, hỏi thăm động tĩnh của Hắc trại.

5 responses to “Chương 2-I

  1. Tem nè, thanks bạn.

  2. Không biết anh là hổ thêm cánh hay lại cõng rắn cắn gà nhà nữa đây.

  3. Anh ‘nuoi ong tay ao’ roi, Thuan ca oi. Hoi hop ko biet Uu ti se chinh ca ra sao day??

  4. uhm đúng là ‘ dẫn ói về nhà’ oy thuần ca ơi
    thank nàng nha

Đôi lời nhắn gửi ^___^

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s