Chương 2C

“Thâm ca, thật ngượng quá, muốn phiền anh kí tên.” Nàng nghe theo lời giục, biết nên mở miệng một vài câu.

Kỳ thật nếu có thể nàng cũng muốn lấy thứ gì khác để thay thế, nhưng nàng thực không muốn mở balô để người khác phát hiện bao nhiêu túi bao nhiêu hộp đồ ăn đầy ngập trong đó, cũng không muốn hy sinh quần áo mình đang mặc để trên đường đi rêu rao quần áo này có chữ kí của ngôi sao.

Cho nên không còn lựa chọn nào khác, ba lô trước mắt là vật tế thích hợp nhất, đương nhiên muốn cũng không nghĩ sẽ liền khoe cái ba lô này ra ngoài.

Đối với đồ vật nàng như giữ kỹ trong đôi tay đưa thẳng ra xin kí tên, Phó Vân Thâm chần chờ trong ba giây.

Cho dù thời gian cực ngắn ngủi nhưng trong chốc lát đôi mắt tròn tròn kia hiện lên ánh mắt bối rối, cậu quả thật thấy vậy.

Chuyện này chưa từng phát sinh với cậu, hơn nữa cậu nhìn trong mắt nàng không thấy nhiệt tình như điên mà những người tiếp cận cậu luôn luôn ít nhất đều có cảm xúc như vậy.

Phó Vân Thâm rất nhanh phán đoán ra: Căn bản người này không phải fan hâm mộ của cậu!

Cho dù ánh mắt của nàng trong trẻo có thần, mang theo ánh sáng ấm áp thân mật, nhưng nàng căn bản không phải vì cậu tặng chữ kí mà đến.

Nội tâm bởi vì nhận thức điều này mà có chút dao động….. Cho dù ngoài mặt vẫn trấn định như thường, 100% tươi cười thân thiện, không thay đổi ánh mắt trong suốt đủ để hòa tan lòng người, vẫn chống đỡ và giữ thái độ nhất quán kí tiếp người này đến người khác, sau hết giờ nghỉ ra diễn tiếp, rồi lại kí, lại kí, lại kí…..

Không có người nào phát hiện sự gặp gỡ tương phùng đầy nhẹ nhàng của hai người chỉ ngắn ngủi tại đây, cả quá trình kí tên có mấy chục giây này, và đôi bạn trẻ đã từng trải qua tâm tư gì. Trên đường sinh mệnh chuyện này nhìn như một khúc nhạc đệm ngắn ngủi lơ đãng cất lên, nhưng lại làm cho Phó Văn Thâm càng thêm xác định rõ, càng suy nghĩ sâu xa hơn, sự kiện kia càng thêm phức tạp với cậu.

Thanh thế ngôi sao ngọc nữ vang danh vừa diễn vừa chuyên cần tham gia ca hát làm cho mọi người chờ mong muốn xem nghe giọng ca của cô; đĩa nhạc được lùi ngày phát hành đến đúng ngày trung thu như tỏ vẻ thận trọng, đột nhiên đề tài cho cả khúc chủ đề chuyển, nhà sản xuất chẳng những lợi dụng sự xinh đẹp của ca sĩ, còn mời một khách mời đặc biệt, vị thiên vương đã không lộ diện ở Đài Loan hơn một năm nay.

Thậm chí công ty đĩa nhạc còn chi rất hào phóng mời cả đạo diễn ca nhạc nổi danh cả nước, hy vọng nhanh tạo lập tổ hợp 3 người – kim tự tháp hoàng kim (vàng), có thể làm cho đĩa nhạc này bán cực chạy.

Nhưng mọi việc không phải theo đúng kế hoạch mong đợi, việc quay MV (video) kia đang lâm vào tình trạng khó khăn.

Dường như bị cái gì nguyền rủa, video âm nhạc này vốn theo kế hoạnh thì trong 3 ngày sẽ hoàn thành, nhưng thời tiết không tốt, hiệu quả ánh sáng không đạt, nếu không thì màu sác chiếc ghế sô pha không đúng, cuối cùng đến cả cây cối làm phông nền trang trí cũng không đẹp.

Chờ thời tiết, chờ điều chỉnh ánh sáng, chờ đổi sô pha, ngay cả cái bồn hoa cây cảnh thì cửa hàng hoa cũng thay cây mới, thời gian có được cũng cứ như vậy: một lâu la….. Hai đợi lát nữa….. Ba chờ….. Chờ không ngừng, không ngừng…..

Ngôi sao kia trước nay luôn mĩ miều, khí chất ngời ngời, trên mặt hay hiện ra ý cười tao nhã nhẹ nhàng như ngọc nữ mà tính nhẫn nại cũng đạt mười điểm (trên mười), từ lần này đến lần khác nhiếp ảnh gia chửi ầm lên hay chờ đợi thay đổi cảnh vật, phông nền thì cô không biểu hiện khó chịu gì, đối xử tốt với chuyên gia trang điểm đã vài lần trang điểm lại, cũng tùy ý nhà tạo mẫu tóc rảnh không có việc gì liền lại chỉnh đông sửa tây trên mái tóc của cô.

Đối với vẻ đẹp bên ngoài chẳng tì vết, nhưng ai cũng sẽ giơ ngón tay cái lên thầm khen: Vẻ đẹp nội tâm còn đẹp hơn, khí chất cùng dung nhan như vậy trong làng điện ảnh đầy giả dối thật trân quý giống như hoa sen trên núi tuyết (sơn tuyết liên) ngày đó…..

“Không được, chị như sắp chết , chị thật sự phải chết đói rồi.”

Người nào đó, cũng chính là mỹ nhân đầy khí chất bị ảo tưởng cả ngày như hoa sen trên núi tuyết kia, đang ai oán, không hề giống hình tượng kia mà mềm nhũn như con sứa, bám vào người muội muội thân ái nhà mình.

“Đừng, đừng như vậy.” Chu Thiện Chi căng các dây thần kinh lên nhìn quanh bốn phía.

Tuy rằng mới vừa nghe nhị tỉ nhà mình mượn cớ đi toilet cũng lôi kéo nàng đi đến chỗ cầu thang bộ vắng người, nàng liền chuẩn bị tâm lý thật tốt, nhưng thấy mỹ nhân duyên dáng yêu kiều đột nhiên than thở, biến thành sứa ôm dính người nàng, thì nàng vẫn hoảng sợ, rất sợ đức hạnh kiểu này sẽ bị người khác nhìn thấy.

“Nhị tỉ Ngạc Ngạc, em biết tỉ nhất định đang đói bụng.” thở dài, nhịn không được nên ân cần dạy bảo một phen. “Nhưng tỉ phải biết rằng chưa có xong công việc thì tỉ chính là thần tượng ngọc nữ Diêu Dao nổi danh, vì hình tượng, vì công ty cũng là vì chính tỉ, chị nhất định phải bận tâm đến hình tượng, nếu đức hạnh này để người ta thấy thì làm sao bây giờ?”.

“Nơi này không có người.” Vẫn như con sứa, Chu Ngạc Chi không muốn nhúc nhích, mềm nhũn nói: “Em vừa nãy cũng thấy đấy, chạy qua kho hàng cũng như cho đến cửa cầu thang trốn đi đâu thấy ai, mà đây lại ở tầng mười ba, ai rảnh không có việc gì ngó qua đạo cụ của bối cảnh trong kho, còn muốn đến cầu thang đây a?”.

“Cẩn tắc vô áy náy, đi đêm lắm cũng có ngày gặp ma, cẩn thận một chút thì tốt hơn.” Chu Thiện Chi nói thì nói thế chứ tay đã lần mò mở túi thức ăn ra, khi nàng vừa mới bị kêu đi cùng thì nhanh trí mang theo túi đồ cứu mạng này.

“Tiểu Trư….. Chị đói….. Chị đói quá…..” Chu Ngạc Chi cọ cọ cánh tay mũm mĩm của bảo muội, cả người như rơi vào trạng thái hấp hối thì thào nói, chị đã đói đến mức bủn rủn tay chân, cả người nhanh đói đến phát run.

“Ngoan.” Lời trấn an tự nhiên nói ra khỏi mồm, Chu Thiện Chi lấy từ trong túi ra hai thanh sô cô la và hai cái bánh bông lan, cổ vũ: “Em chuẩn bị điểm tâm còn thừa một ít, chị ăn trước bổ sung thể lực một chút…..”

“Lại sô cô la nhân lạc?” Chu Ngạc chi tiếp nhận đồ ăn, nhịn không được kháng nghị nho nhỏ.

Tuy rằng dù nghe thấy được ăn thì chị sẽ cười trộm nhưng chị cả ngày hôm nay đã ăn sáu thanh sô cô la như thế, cũng ăn hơn bốn cái bánh bông lan rồi.

“Nhẫn nại một chút, chỉ còn phải chụp vài cái ảnh nữa thôi, chụp xong sẽ về nhà, đến lúc đó muội sẽ mua cho tỉ món chị thích ăn nhất về nhà ăn.” Đánh rắn phải đáng giập đầu, Chu Thiện Chi không chút do dự nói vào trọng điểm.

“Thật vậy chăng? Tỉ muốn ăn hai suất nha!” Mỹ nhân khí chất trong truyền thuyết vừa ăn bánh vừa bóc thanh sô cô la ra, không quên để tâm gọi món ăn.

“Hảo! Hảo! Hảo! Hai suất, một mình tỉ hai suất, còn có thể mua thêm giúp tỉ món thịt viên, được không?”

Vị được xưng mỹ nữ khí chất kia gật đầu, gật đầu cật lực, nghĩ đến mùi vị món ăn kia thì nước miếng suýt nữa muốn chảy khỏi miệng.

“Vậy tỉ nhịn một tị nữa, đợi chút nữa xong việc chúng ta có thể về nhà cùng ăn.” Chu Thiện Chi quăng mồi lần cuối cùng.

Mộng ước đẹp nhất.

Thịt bò tươi ngon đậm đà gia vị, cùng những viên thịt to tròn thơm ăn kèm thêm dưa chuột rau củ muối chua….. Chúng nó hóa thành động lực làm Chu Ngạc Chi phấn khởi lên, thoát khỏi cơn đói khát mà mất đi động lực làm việc.

Nữ thần khí chất mà người ngoài cảm nhận đang cố ăn ngấu nghiến phần lương thực dự trữ đó, đợi một chút mới có thể hồi lại sức lực tái chiến giang hồ (ra phim trường làm việc tiếp ^^).

Tất! Tất!

Thanh âm kỳ dị phát ra, chị dừng hình ảnh như mãnh hổ gặm mồi lại, ngay cả Chu Thiện Chi thường ngày bình tĩnh cũng liền kinh sợ.

Cái loại thanh âm điện tử này…..

Ân….. Nếu nghĩ không lầm…..

Giống như….. là đang…… nhắn tin điện thoại báo cho người khác biết?

Hai tỉ muội nhìn lẫn nhau, đồng thời cảm thấy sự thật kinh hãi –

Gặp quỷ rồi, có người!

Cái cầu thang hình như lâu nay chẳng ai dùng đến, lại đang ở trên tầng mười ba, thế nhưng thật sự có người?!

(Hết chương 2)

3 responses to “Chương 2C

  1. nhà hơi vắng nhỉ? nàng dừng buồn. cố lên nha, mới đầu aiu cũng vậy mà🙂

    • Uh, Thank nàng ủng hộ và an ủi Sia nhìu lắm ^.^ haha yên tâm, truyện hài còn ở phần sau này, càng ngày càng cười đau bụng, Sia edit xong chắc cũng phải vào bệnh viện khám xem bụng dạ bị ảnh hưởng ra sao rùi uống thuốc >o.<

  2. Thanks bạn nhiều nhiều

Đôi lời nhắn gửi ^___^

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s