Chương 4.4

“Chuyện năm đó, anh nghĩ, anh thiếu em một câu thực xin lỗi.” Hắn nhìn thẳng vào hai mắt nàng, thong thả mở miệng nói.

Nghe vậy, Lăng Vị Ương cả người cứng đờ lại, vẫn bất động thanh sắc (mặt không thể hiện gì +.+) lấy ngữ khí bình thản mở miệng nói: “Năm đó? Năm đó có chuyện gì em cũng đã quên, cho nên anh không cần phải nhắc lại.”

“Không được.” Hắn thế nhưng lắc đầu cự tuyệt.

Nàng rất muốn thét chói tai, nói nàng không muốn nghe, chuyện hai người bọn họ năm đó với nàng mà nói là không chịu nổi, nhưng với hắn hẳn là tựa như qua cầu rút ván, đảo mắt liền nhanh quên không còn một mảnh mới đúng, không phải sao? Hắn rốt cuộc còn muốn cùng nàng nói chuyện gì?

Thực xin lỗi?

Nàng thật sự không hiểu câu thực xin lỗi này của hắn, rốt cuộc là vì việc gì đây?

Là chuyện không thích nàng, lại cùng nàng kết giao sao?

Hay là trong lúc kết giao luôn quên mất sự tồn tại của nàng, thường xuyên để nàng chờ đợi, rồi cho tới bây giờ mới nói qua một câu thực xin lỗi chuyện này?

Hay là chuyện giả tạo, tùy theo ý các bằng hữu của hắn lấy nàng làm trò cười, lại chưa bao giờ ngăn cản, ngược lại còn gia nhập cùng bọn họ?

Càng giả tạo hơn nữa là thủy chung chưa từng hướng nàng thừa nhận lần nào, lúc trước hắn sở dĩ kết giao cùng nàng, đơn thuần chính là bởi vì đánh cược với người khác?

Hắn rốt cuộc có biết hay không, nàng năm đó chọn chủ động buông tha cho hắn, chủ động mở miệng nói cùng với hắn chia tay, chính là bởi vì đã biết chuyện thật tàn khốc này, mới không thể không chết tâm với hắn.

Nếu hắn thích nàng một chút, như vậy nàng sẽ có khả năng cố gắng hết sức, làm cho lòng người kia chậm rãi mở rộng từng chút một, làm cho hắn thêm thích nàng hơn nữa. Nàng có tin tưởng chính mình có thể làm điều đó.

Nhưng hóa ra hắn với nàng không có nửa điểm ý tứ…… Loại sự tình một cây làm chẳng nên non, bảo nàng như thế nào có thể tiếp tục cố gắng?

Hơn nữa hắn coi thường nàng, cùng thường xuyên lấy nàng làm trò cười, chờ đợi hắn rất lâu; bao chuyện làm trái tim nàng thật thương tổn làm chứng cứ, nàng thật sự nếu không biết lùi bước vậy tất tổn hại mình thêm……

Giây tiếp theo, Lăng Vị Ương đột nhiên hoàn hồn, sự tình đều đã qua mười năm, vì sao nàng lại còn nhớ rõ ràng sự tình và cảm giác?

Nàng nghĩ rằng đã quên, nghĩ đến chính mình đã không thèm để ý, kết quả vết thương trong lòng căn bản vẫn âm ỉ, chưa từng lành.

“Khi đó anh còn rất trẻ, bởi vì tài hoa dào dạt mà được hoan nghênh rất nhiều, mới có thể tự cho mình siêu phàm, tự cho là giỏi giang, không thấy rõ thị phi đúng sai.” Hắn dừng nói một chút, tiếp theo đôi mắt tràn đầy xin lỗi ngóng nhìn nàng, nói rõ ràng: “Đối với chuyện cùng bằng hữu đem em ra đánh cược, anh thật sự thực có lỗi.”

Vậy ra hắn hiểu được nàng đã biết chuyện này.

Cho nên, hắn thực xin lỗi là vì chuyện này?

“Chuyện quá khứ đều đã qua rồi.” Mặt nàng không chút thay đổi lấy câu này đáp lời.

“Với anh mà nói, nó không có qua đi.” Hắn nói như thế.

Không biết những lời này là ý tứ gì, lại không muốn hỏi nhiều, Lăng Vị Ương chỉ có thể lựa chọn trầm mặc.

“Em biết không? Lúc trước em đột nhiên nói chia tay với anh, thật sự làm cho anh thực khiếp sợ.” Hắn bỗng nhiên mở miệng nói.

“Không nghĩ tới chính mình cũng sẽ có ngày bị vứt bỏ, cho nên thực khiếp sợ sao?” Nàng nhịn không được lấy ngữ khí trào phúng hỏi hắn.

Hắn lắc đầu. “Bởi vì anh khi đó vừa mới lĩnh ngộ được chính mình đã thích em, mà em lại đột nhiên mở miệng nói chia tay với anh.” Hắn chuyên chú nhìn nàng, chậm rãi mở miệng nói.

Lăng Vị Ương như nửa ngày ngây ngốc há hốc mồm nhìn hắn, khó có thể tin. “Anh gạt người.” Nàng bật thốt lên nói.

“Anh không có lừa em.”

“Anh gạt người.” Nàng vẫn cự tuyệt tin tưởng. “Nếu anh thích em, sẽ không như trước kia, luôn luôn quên sự tồn tại của em, quên lời chúng ta hẹn ước cùng thời gian vui vẻ, lại càng chẳng bao giờ chủ động gọi điện thoại cho em, còn luôn cùng bằng hữu của anh sau lưng em lấy em làm trò cười? Chuyện quá khứ, em vốn là không nghĩ đến nữa, nhưng mà em thật sự không hiểu, anh đột nhiên nói mấy lời nói dối này rốt cuộc có ý gì?”

“Anh cũng không có nói dối em.” Hắn lắc đầu nói.

“Có hay không, anh và em trong lòng đều biết rõ ràng.” Nàng tuyệt không tin tưởng lời nói dối của hắn.

“Xem ra chuyện năm đó tổn thương em rất sâu.” Hắn nhìn nàng thật sâu, nói.

“Chuyện quá khứ em đã quên rồi.” Tuy rằng đã biết rõ lời nói trước sau mâu thuẫn, nhưng Lăng Vị Ương vẫn không muốn tự mình thừa nhận năm đó thật sự bị thương rất sâu. Khi đó –

Khi nàng mở miệng nói với hắn lời chia tay, hắn ngay cả một câu giữ lại hoặc nói thực xin lỗi đều không có.

Làm nàng trước khi xoay người rời đi, trong lòng đối với hắn giống như kích động, thống khổ lại tự giễu khi nói câu “Em thật sai lầm lại thích anh”; hắn cũng không có phản ứng gì, thật giống như nàng vốn nên nói với hắn thật có lỗi, nói nàng dám không biết lượng sức đi thích hắn, gia tăng cho hắn không ít phiền não, cũng như lãng phí không ít thời gian của hắn……

Hắn cho tới bây giờ cũng không biết, mỗi một cái phản ứng của hắn với nàng đều là một loại thương tổn, cho dù nàng luôn mỉm cười đầy mặt, luôn cười nói không chuyện gì, cười nói hẹn gặp lại, nhưng là tâm cũng đang khóc.

Hắn là kiêu hãnh trời sinh, mà nàng chính là một muội muội niềng răng so với cô gái bình thường còn kém một chút.

Cùng hắn kết giao, nàng thu hoạch được khoái hoạt hạnh phúc so ra kém xa sự đối địch cùng áp lực đến từ bốn phương tám hướng, nhưng nàng vẫn vì mơ ước một chút khoái hoạt hạnh phúc kia, liều mạng cố gắng giãy dụa, hoàn toàn không biết chuyện thật sau lưng mình cũng là không chịu nổi như thế.

Khi nàng đi làm thêm trong quán hồng trà Tiêu Phí, lúc ấy chỉ cần liếc mắt ai cũng đều nhìn ra được nàng thích hắn, bởi vì mỗi lần thấy hắn đến nàng đều không tự chủ được mặt đỏ ửng lên.

Nhưng mà nàng từ đầu đến cuối chưa bao giờ yêu cầu hắn nhận ái mộ cùng tình ý của nàng nha, là hắn chính mình chủ động tìm nàng bắt chuyện, sau đó hỏi nàng có nguyện ý cùng hắn kết giao hay không, nàng mới có thể gật đầu tự rước họa.

Sao biết được hết thảy chỉ vì hắn cùng bằng hữu làm một ván cược đặt tiền?

Trái tim thật sự bị thương, thương tổn đến mười năm sau mà nàng liều mạng muốn quên đều còn không quên được, nhưng nay hắn lại còn tàn nhẫn muốn miệng vết thương của nàng toác lại, xem nàng thương tâm, rỉ máu…… Trái tim hắn rốt cuộc có chứa cái gì?

“Nếu anh muốn nói chuyện quá khứ, vậy không có gì tốt để nói nữa, bởi vì quá khứ đã qua, em cũng đã quên, cho nên xin anh cũng quên nó đi.” Nàng lãnh đạm mở miệng nói.

“Mặt khác, có thể phiền anh quản lý người đại diện, nói anh ta không cần lại đến phiền em chứ? Nói trắng ra, em và anh không thân cũng chẳng quen, chuyện của anh căn bản là không quan hệ tới em, vì sao mỗi lần đều phải đến phiền em? Em hy vọng không cần có lần tiếp theo.” Nói xong, nàng cúi đầu cầm lấy ví, đứng dậy đi ra ngoài.

Lúc này, hắn không ngăn trở nàng nữa, chính là khi tay nàng cầm đến chốt cửa, thanh âm của hắn lại đột nhiên từ phòng khách phía sau truyền đến.

“Anh với em không phải không thân cũng chẳng quen,” Hắn nặng nề nói, tiếng nói  khàn khàn mang theo một chút đau thương không rõ cùng vẻ lo lắng, “Bởi vì trong lúc đó, anh với em từng có một hài nhi, không phải sao?”

Nàng cả người cứng đờ, mặt mày bắt chợt trắng nhợt đi.

(Hết chương 4)

7 responses to “Chương 4.4

  1. thanks nàng!!!!!!!!!!

  2. Thanks em nhé, hôm nay không kịp tem rồi.

  3. chuyen cu cua 2 nguoi co ve dau long nha,,,hjc
    cam on nang nhieu

  4. tổn thương trong quá khứ làm sao dễ dàng quên được, làm sao tha thứ được…
    đa tạ!!!!!

Đôi lời nhắn gửi ^___^

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s